The Soda Pop
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1 | Truyện Hay Nhất | Me Ola

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1 | Truyện Hay Nhất | Me Ola

MeOLa.Yn.Lt
Thế Giới Me Hài Ola
HomeMe OLa | Java | Android | Iphone/Ipad | Truyện | Me Hài Ola | SMS Kute | Hack Avatar
MeOLa Like ủng hộMeOLa.Yn.Lt
daikthuy.apphd.vn - Kho game ứng dụng miễn phí dành riêng cho HĐH Android
Bạn muốn tìm gì?

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1
- Thể loại: Truyện Hay Nhất
- Đăng lúc: 12:09 18/12/2013
- Lượt xem: 220

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1, Truyện Hay Nhất Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1


Cô được bàn tay cậu đỡ lấy nên không sao nhưng tâm trí cô bỗng đảo lộn hết lên *Là anh, đúng là anh mà…* _ nghĩ vậy cô rút tay mình khỏi tay cậu và chạy theo hướng Trâm Anh mới chạy.



-   Anh Tuấn!… Anh Tuấn!… _ Trâm Anh gào tên anh trong xót xa.

Nhưng bóng đen ấy vẫn chạy đi và khuất hẳn sau cửa nhà hàng mà Trâm Anh tìm mãi cũng không thể thấy.

-   Tại sao anh đến rồi vội vã bỏ đi? Em đợi anh lâu lắm rồi anh biết không? Anh ra đây đi Thiên Tuấn à! Hức… hức…

Cô chạy ra thấy Trâm Anh đang nức nở gọi tên anh mình mà lòng cô thắt lại.

-   Anh thật tàn nhẫn anh hai ạ. _ từ khóe mắt cô hai hàng lệ khẽ tuôn.

-   Được nếu anh muốn anh hãy đi đi, nhưng anh nên nhớ rằng không bao giờ anh có thể cản được điều em muốn. Anh cứ đi theo ý anh còn em, em sẽ mãi đứng đây đợi anh để xem rốt cuộc anh có thể trốn em tới bao lâu. _ Trâm Anh nói trong nước mắt.

-   Chị Trâm Anh! _ cô la lên thất thanh.

Trâm Anh thở gấp gáp, mặt tái mét đi, chị đưa tay bóp chặt áo nơi lồng ngực trái mình-nơi trái tim phản chủ đang tấn công chị, bệnh tim của Trâm Anh lại tái phát.

-   Chị Trâm Anh, chị không sao chứ?

-   Chị… hộc… chị… _ Trâm Anh nắm chặt lấy tay cô.

-   Chị đừng nói gì hết em hiểu em hiểu mà.

-   Anh… hức… _ dòng nước từ khóe mắt Trâm Anh không thể nào dừng lại được.

-   Em đã bảo chị đừng nói nữa mà, chị càng nói tim chị càng đau đó.

-   Hức… hộc… _ Trâm Anh tựa đầu vào người cô, nặng nhọc kéo hơi thở của mình còn nước mắt vẫn mãi tuôn xuống.

Nấp sau cây cột lớn gần đó Thiên Tuấn nắm chặt hai tay mình cố kìm lòng để không quan tâm nhưng trái tim anh quặn thắt lại khi trông thấy bộ dạng Trâm Anh lúc này.

Anh phải làm sao? Làm sao bây giờ?

Không thể đứng nhìn lâu hơn nữa, người anh yêu đang dần kiệt sức anh phải làm gì đó để xứng đáng với sự mòn mỏi chờ đợi của chị bấy lâu chứ…

Anh quyết định dũ bỏ tất cả để ngay lúc này có thể đến bên Trâm Anh,

-   Trâm Anh! _ anh gọi tên chị và nhấc chân bước đi.

Thì…

Một bàn tay khác kéo anh từ phía sau ngăn cản bước đi của anh. Theo phản xạ anh quay người lại… một cô gái với đôi mắt lạnh toát vô tình nhìn anh.

-   Anh có chắc với những gì mình đang làm không?

-   Có hay không thì vốn dĩ không liên quan tới em.

-   Có vẻ anh thật sự quên mình là ai rồi, vì người đàn bà đó sao? Có đáng không?

Thiên Tuấn nhìn về phía Trâm Anh…

-   Chị Trâm Anh! _ cô gọi tên Trâm Anh.

Đôi mắt Trâm Anh nhắm lại, người chị nhũn ra không còn chút sức lực.

-   Em đã từng một lần yêu bằng trọn con tim chưa? Khi đó em sẽ biết cái gì là đáng hay không… chả có gì cả Gia Linh à! _ anh nói rồi quay lưng lại.

Gia Linh vẫn vội nắm lấy tay anh níu lại.

-   Trâm Anh! _ đúng lúc đó Gia Huy và cậu cùng chạy tới, thấy bộ dạng Trâm Anh tiều tụy Gia Huy lo lắng.

-   Anh đưa chị ấy đến bệnh viện gấp đi. _ cậu hối thúc.

-   Uhm! Vậy ở đây giao lại cho em đó.

-   Được rồi mà, anh đi lẹ đi!

-   Để em đi với anh. _ cô nói.

-   Uhm lẹ lên. _ nói xong, Gia Huy bồng Trâm Anh lên để chị tựa vào lồng ngực ấm áp của anh và đưa chị đến bệnh viện.

Trong bóng tối mập mờ Thiên Tuấn nhói đau khi Trâm Anh trong vòng tay của người đàn ông khác, tại anh mà Trâm Anh mới trở nên như thế, tất cả là tại anh… anh tự trách bản thân.

Thiên Tuấn quay lại nhìn Gia Linh bằng ánh mắt ban đầu vô cảm băng giá của mình, cơ mặt cũng thay đổi chỉ sau một giây ngắn ngủi… Gia Linh từ từ thu lại bàn tay mình thôi kíu giữ anh. Gia Linh vừa buông tay anh liền đút tay vào túi quần vô cảm bỏ đi.

___o0o___

Bệnh viện…

Đèn đỏ trên cửa phòng cấp cứu đang sáng… đứng ngoài cửa phòng cấp cứu cả Gia Huy lẫn cô đều thấp thỏm đứng ngồi không yên.

-   Cầu mong chị ấy sẽ không sao. _ cô thỉnh cầu.

-   Nhất định cô ấy sẽ qua thôi. _ Gia Huy.

Trâm Anh bị bệnh tim đã từ rất lâu, khi Thiên Tuấn ra đi vì quá sock chị đã lên cơn đau tim và phải điều trị trong bệnh viện hơn một tháng gần như không thể đứng dậy lần nữa. Và bây giờ vì Thiên Tuấn Trâm Anh lại nằm trong phòng cấp cứu một lần nữa, chị đang trải qua một cuộc phẫu thuật với vận may rủi chỉ trong tích tắc. Bệnh tình của chị cũng là một trong những nguyên nhân khiến ba mẹ chị phản đối quan hệ của Thiên Tuấn và chị, họ không muốn đứa con gái yêu quý duy nhất của họ phải lấy một người không chút tiền đồ, không ổn định, không nhà cửa, không gia đình,… như Thiên Tuấn. Họ sợ con gái mình khổ, sợ Thiên Tuấn chỉ trèo cao chứ không phải yêu thương con gái họ thật lòng.



___o0o___

Phòng hồi sức…

Cả Gia Huy và cô đều thiếp đi bên giường Trâm Anh sau một đêm thức trắng lo lắng cho chị. Cuộc phẫu thuật đã thành công, Trâm Anh phải nằm viện một thời gian ngắn để theo dõi và làm một số khóa trị kiệu nữa là ổn.

“Cạch” _ có người mở cửa.

Nhìn cô lẫn Gia Huy bên giường cậu lắc đầu chịu thua.

-   Haizzz thế này mà thêm ngày nữa có khi hai người thành bệnh nhân mất.

Đặt giỏ trái cây và những đồ cần thiết lên bàn cậu cởi chiếc áo khoác của mình đắp cho cô và qua bên Gia Huy khẽ đụng vai gọi anh dậy.

Gia Huy giật mình tỉnh giấc, cậu ra hiệu ra cửa và hai người ra ngoài.

-   Trông anh có vẻ mệt mỏi đó, mấy bữa nay anh đã thức khuya dậy sớm lo công việc ở công ty rồi cứ đà này anh sẽ gục mất. Công ty không có anh không được đâu, bây giờ anh về tắm rửa nghỉ ngơi rồi ăn uống vào để lấy lại sức đi! Ở đây có em lo rồi, khi nào ổn em sẽ ghé qua công ty.

-   Anh không sao mà, anh…

-   Còn nói không sao anh muốn lúc chị Trâm Anh tỉnh lại phải chăm lại anh để đền bù thiệt hại cho anh à? Nghe lời em đi ở đây có em rồi.

-   Nhưng…

-   Anh coi thường em quá rồi đó chả lẽ em không lo nổi sao?

-   Anh không có ý đó.

-   Vậy thì nghe lời tui cái đại thiếu gia. _  cậu đẩy vai Gia Huy đi.

-   Thôi được rồi anh về là được chứ gì? Mọi việc ở đây giao lại em, anh về trước.

-   Anh yên tâm, mà nè nhớ về nhà ăn uống nghỉ ngơi đi em sẽ gọi điện về kiểm tra bất cứ lúc nào đấy. Thôi anh về đi em vào trong đây.

-   Uhm!

Gia Huy thấy rất vui, lần đầu tiên sau mười mấy năm trời anh mới được nhận lại sự quan tâm của đứa em trai mà anh yêu thương nhất.



___o0o___

Cô cùng cậu đi dạo trong khuôn viên của bệnh viện khi mặt trời đã tắt nắng…

-   Không ngờ chị Trâm Anh lại mắc bệnh tim nhỉ. _ cậu nói.

-   Uhm!

-   Mà Na nè!

-   Uhm.

-   Sao hôm qua chị Trâm Anh đột nhiên lạ vậy cả cậu cũng thế.

-   …

-   Có gì khó nói à?

Lắc đầu

-   Cậu có muốn nghe không?

-   Tất cả những gì liên quan đến cậu tớ đều muốn biết.

Kiếm một chỗ ngồi xuống, cô kể lại mọi chuyện cho cậu nghe về gia đình mình, về những gì cô biết.

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1

Bạn đang đọc truyện tại http://MeOla.Yn.Lt. Chúc bạn online vui vẻ!

Cậu lặng người trước những gì cô đang nói, cậu không ngờ hoàn cảnh cô còn đáng thương hơn mình nhiều, thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất nhưng trái tim cô vẫn ấm áp. Còn cậu cả hai đều có, không đủ để nói là trọn vẹn nhưng ít nhất là hơn cô nhiều lần. Qua hôm nay cậu càng thương cô nhiều hơn, chắc chắn cậu sẽ không cho ai có bất cứ quyền gì hay cơ hội nào làm tổn thương cô dù là một chút.

Cậu ôm chặt lấy cô vào vòng tay, vuốt nhẹ mái tóc cô và ngửi mùi hương trên tóc cô…

-   Tớ đã nói tấm lưng này mãi mãi là của cậu đúng không? Hãy bình yên tựa vào tớ và đừng lo lắng hay suy nghĩ gì cả.

-   … Cảm ơn cậu!

-   Khờ quá đó là trách nhiệm và là niềm vui của tớ mà! Bây giờ thì đi lấp đầy cái dạ dày này rồi lên với chị Trâm Anh nữa.

-   Uhm!

___o0o___

Một mình với ly coffee nóng đậm đặc, Quốc đưa lên miệng nhấm nháp từng chút và chiêm nghiệm điều gì đó…

Anh uống một ngụm lớn và đứng dậy ra ngoài…

___o0o___

Bệnh viện…

Cô và cậu đi ăn về liền trở lại phòng Trâm Anh xem tình hình chị thế nào.

-   Ơ Bảo! _ cô gọi.

-   Uhm.

-   Sao cậu biết chị Trâm Anh thích hoa cúc dại mà đưa vào vậy? _ cô đứng mân mê những bông cúc dại và hỏi cậu.

-   Đâu phải của tớ.

-   … Vậy chứ là ai?

-   Tớ không biết.

-   Lạ nhỉ, sáng giờ không ai tới thăm cũng đâu ai biết chị Trâm Anh nằm viện vậy sao… _ cô nhíu mày suy nghĩ. – Tớ ra ngoài một lát. _ cô nói rồi vội mở tung cửa chạy ra ngoài.

-   Có chuyện gì vậy ra? _ cậu định chạy theo.

-   Ưm… _ vừa lúc đó Trâm Anh tỉnh lại.

-   Chị Trâm Anh, chị tỉnh rồi ah? _ cậu mừng. – Bác sĩ, bác sĩ… _ cậu gọi thật lớn.



Cô chạy ra ngoài với mấy bông cúc còn trên tay…

-   Anh Tuấn! Anh Tuấn! Trần Thiên Tuấn! _ cô họi lớn tên anh khiến ai cũng ngoái nhìn. – Em biết chắc chắn anh đang trốn ở góc nào đó mà, anh ra đây đi! Anh Tuấn.

Cô chạy qua chạy lại những góc khuất gần phòng Trâm Anh tìm Tuấn vì trực giác mách bảo cô rằng chắc chắn Thiên Tuấn đang ở đây.

-   Anh Tuấn! Anh Tuấn à anh ra đi mà! Em xin anh đó được không?

-   Đây là bệnh viện mong cô giữ yên lặng cho các bệnh nhân được nghỉ ngơi! _ một vị bác sĩ nhắc nhở cô.

-   … Vâng, con xin lỗi!

-   Haizzz _ vị bác sĩ lắc đầu.

Đôi mi cô cụp xuống buồn bã..

-   Anh vô tình vậy sao anh hai?



*Anh xin lỗi em, Na Na!* _ một hóc khuất nhỏ, Tuấn thầm nói trong lòng.

-   Làm gì mà như gặp ma vậy bạn hiền? _ Quốc.

Vừa xoay lưng lại ra về thì Thiên Tuấn đã chạm mặt Quốc đang đứng đối diện với mình.

-   Tôi biết thế nào cậu cũng đến mà, nói chuyện đi.

-   Tôi phải đi rồi.

-   Haizzz vậy tôi đành thất lễ chào cậu để em gái cậu nói chuyện với cậu ha? _ Quốc nói rồi nghến chân goị cô. – Na ơi!

Tuấn vội giật Quốc nấp vào góc cùng anh… nghe tiếng goị cô quay lại nhưng không thấy ai cả.

-   Rõ ràng mình nghe có ai gọi mình mà ta. _ thắc mắc chút rồi cô quay lại phòng Trâm Anh.



Tuấn đành nghe theo lời Quốc dành cho Quốc một cuộc trò chuyện.

Sân thượng của bệnh viện…

-   Tôi rút kinh nghiệm rồi, lần này cậu không dễ dàng trốn thoát khỏi tay tôi đâu. _ Quốc nói.

-   Tôi không trốn.

-   Ok vậy hãy nói cho tôi biết tất cả đi!

-   Nói gì?

-   Cậu làm tôi nhớ đến con sói non trong câu truyện tôi thường kể cho bé Na lúc bé đó.

-   Cậu đúng là…

-   Tôi nghiêm túc đây, cậu nói đi! Tôi cần biết những điều tôi nên biết.

-   Tốt nhất không nên biết gì thì hơn cậu hãy sống một cuộc sống cho cậu, cậu đã rời khỏi đó rồi đừng dính dáng tới nó nữa hãy để nó đi vào quên lãng của cậu đi!

-   Cậu đừng vòng vo nữa.

-   Tôi không vòng vo, tôi chỉ muốn biết có chuyện gì đang xảy ra mà thôi.

-   Xin lỗi tôi đi trước. _ nói rồi Tuấn quay lưng lại.

-   Cậu nghĩ rằng cậu có thể đi dễ vậy sao?

-   Còn cậu?

-   Tôi nghĩ… là không.

Vừa dứt lời Quốc đã ra đòn không khoan nhượng vào Tuấn, với năng lực của Tuấn thì né nhát đòn đó của Quốc là việc đơn giản.

-   Cậu định thế này thật sao? _ Tuấn.

-   Nói nhiều, cậu nên cẩn thận đi thì hơn.

Quốc liên tục ra đòn không nề hà còn Tuấn chỉ né đòn mà không chịu đánh trả.

“Bụp”

Sơ ý nên Tuấn dính một cú đấm trời dáng của Quốc… một vết máu nhỏ trên khóe miệng anh.

-   Cũng không tồi. _ Tuấn cười khảy.

-   Giờ thì đứng dậy và chiến đấu như một chiến binh thật sự đi… tk1!

-   Tk1 sao?

-   Đúng! Tk1. _ Quốc khẳng định.

Tuấn chống tay từ từ đứng dậy…

-   Vậy… xin thất lễ! _ Tuấn nhìn Quốc.

Tuấn vừa dứt câu Quốc lập tức tấn công với thế thủ sẵn đòn chỉ còn đợi câu này của Quốc.



Kết quả thì có lẽ ai cũng đoán được… với trình độ “lành nghề” của Thiên Tuấn sao Quốc có thể thắng được.

-   Cậu đã mãn nguyện rồi chứ? _ Tuấn.

-   Hơ… _ Quốc cười nhạt. – Phong độ vẫn như xưa nhỉ, level hình như có tăng chút thì phải?

-   Tôi đi được rồi chứ? _ nói xong anh đút tay vào túi bỏ đi.



-   Nhất định tôi sẽ làm cho cậu phải tự nói ra! _ Quốc gằn lên.

chishikarin_360

Đọc tiếp Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 40

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1

Bạn đang xem

Truyện Hay Nhất Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 39.1

Bạn có thể ấn Thích hoặc Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook để bạn bè của bạn có thể xem và cùng bình luận.
Truyện Hay Nhất Khác
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 1
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 2
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 3
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 4
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 5
Xem thêm >>
Khi tải File bị lỗi hoặc báo Không Thể Lưu File Quá Dài thì hãy dùng Uc Browser Bản Mới Nhất đảm bảo sẽ tải về thành công
Liên kết: KPAH 150 | Avatar 241 | Mobi Army 230 | IWIN 290 | Ngọc Rồng Online | iOnline 300 | Bá Khí Giang Hồ | SkyGarden 140 | Đại Tướng | Tây Du Ký Online | Phong Vân Truyền Kỳ | Ngũ Long Tranh Bá | Ngũ Đế 150 | Avatar Siêu Câu Cá | Avatar Auto Anh Việt | Avatar Auto Farm
Chia sẻ:
Search google: