Pair of Vintage Old School Fru
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11 | Truyện Hay Nhất | Me Ola

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11 | Truyện Hay Nhất | Me Ola

MeOLa.Yn.Lt
Thế Giới Me Hài Ola
HomeMe OLa | Java | Android | Iphone/Ipad | Truyện | Me Hài Ola | SMS Kute | Hack Avatar
MeOLa Like ủng hộMeOLa.Yn.Lt
daikthuy.apphd.vn - Kho game ứng dụng miễn phí dành riêng cho HĐH Android
Bạn muốn tìm gì?

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11
- Thể loại: Truyện Hay Nhất
- Đăng lúc: 13:04 18/12/2013
- Lượt xem: 260

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11, Truyện Hay Nhất Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11


-Hey you! Làm gì mà cười đắc chí vậy? _ thấy Bảo cứ lâu lâu lại cười khúc khích một mình như khùng Hoàng Lâm hỏi.

-Không có gì. _ ông trả lời.

-Không có gì? Không có gì mà ông cười như thằng vừa trốn viện á, lớp mình mà đứa nào cũng như ông chắc nơi này thành FUN CENTER mất, á ah hay là phải lòng em nào rồi hả?

-Tôi đã kêu không có gì rồi mà, ông thích ăn ốc thì vỉa hè có mà đầy. Nhá! Chỗ tôi không có, đi lo cho em Lâm của ông đi kìa trông phờ phạc quá. _ cậu hất mặt ra cửa lớp.

Nghe ông nói đến Kì Lâm, Hoàng Lâm vội nhìn theo hướng ông vừa hất mặt.

Kì Lâm đặt chiếc cặp lên bàn rồi ngồi phịch xuống gục mặt lên chiếc cặp ấy nhắm nghiền mắt lại, thấy nó bơ phờ mệt mỏi Hoàng Lâm vội chạy lại hỏi han:

-Cậu ốm ah? _ Kì Lâm không trả lời mắt vẫn nhắm.

Không thấy Kì Lâm trả lời Hoàng Lâm đành tự kiểm chứng, ông sờ trán Kì Lâm xem có nóng không. Nhưng vừa chạm vào thì Kì Lâm đã đẩy tay Hoàng Lâm ra.

-Tôi không sao cậu không phải lo, có lo thì lo cho bé Na kìa.

-Bé Na? Bé Na bị sao? _ Hoàng Lâm hỏi.

-Ai chocậu gọi là “bé” hả, cậu ấy có bé bỏng gì nữa đâu mà gọi người ta là “bé”! _ Kì Lâm gắt lên ngồi thẳng dậy nói.

Chớp chớp

Hoàng Lâm chớp mắt liên hồi nhìn nó.

-Coi như tôi sai, từ nay tôi không gọi “bé” là được chứ gì! Giờ thì nói tôi nghe tình trạng của Na xem nào.

Thấy thằng bạn “dại gái” cậu chỉ lắc đầu, mắt lại đang tập trung vào cuốn tiểu thuyết trên tay.

-Haiz… _ Kì Lâm thở dài, nó lắc đầu. –Chậc… chán lắm.

-Nghiêm trọng lắm ah? _ Hoàng Lâm hỏi.

Kì Lâm gật đầu thay cho câu trả lời.

-Vậy chiều đi học về tôi với cậu ghé qua nhà Na Na thăm bả hen.

Gật

-Có gì mà thăm với hỏi, chắc là sợ tôi quá nên lấy cớ nằm lì ở nhà chứ gì? _ cậu cười khảy.

-Cậu vừa nói cái gì? Mắc gì nó phải sợ cậu chứ. _ Kì Lâm nói.

-Muốn biết thì về hỏi cô bạn yêu dấu có cái đầu lâu của cậu sẽ biết.

-Cậu thật quá đáng! Nó bệnh đến chết đi sống lại mà cậu còn nói vậy được à.

Nghe nói cô bệnh cậu hơi khựng lại *Cô ta bệnh thật sao?* nhưng không nghĩ nhiều cậu nhanh chóng đáp trả lại:

-Tôi nói gì sai ah?

Kì Lâm nghiến răng trèo trẹo, xắn ống tay định bước qua chỗ cậu thì Hoàng Lâm ngăn lại.

-Bảo nói vậy chứ không có ý gì đâu, thôi bạn bè có gì thì bỏ qua đi.

-Nhưng rõ ràng cậu ta có ý mà. _ Kì Lâm vẫn không chịu thua.

Ông thầy Khánh chủ nhiệm bước vào làm cả lớp im lặng đứng dậy nghiêm chào; cả nó, Hoàng Lâm và cậu cũng không giám ho he. Kì Lâm chỉ giám đưa cặp mắt liếc qua cậu đến cháy mặt.

-Hôm nay bạn Na Na bệnh nên không đi học được, lát học về các bạn ghé qua xem bạn ấy có sao không. _ thầy ra lệnh.

-Vâng. _ cả lớp đồng thanh trừ ông.

*Ông thầy này cũng đâu đến nỗi tệ* _ Kì Lâm nghĩ.

Buổi học trôi qua nhanh chóng.

Tan trường, song Lâm cùng chạy vào lấy xe lúc ra gặp cậu đang lững thững đi vào Hoàng Lâm rủ cậu:

-Đi với bọn tôi luôn không?

-Đi đâu? _ cậu hỏi.

-Thăm NA Na. _ Hoàng Lâm trả lời.

-Tôi không rảnh. _ cậu nói.

-Đồ máu xanh, bé Na ghét cậu cũng phải. Vậy mà lúc đầu tôi cứ tưởng… hic. _ Kì Lâm nói bỏ lửng rồi phóng xe đi thẳng.

-Thôi tôi đi đây, ông bận thì đi làm việc của ông đi hen. _ Hoàng Lâm nói xong nối gót theo Kì Lâm.

Cậu đút tay vào túi quần xách cặp lên vai trông rất ngông, nhưng trong đầu cậu lại đang băn khoăn điều gì đó thì không ai biết.

=v=v=v=v=

Vì đôi chân vẫn đang “giận” chủ bởi sự hành hạ của chủ mà vẫn chưa chịu đi nên cô phải nghỉ học mấy bữa nay, song Lâm thay phiên chép bài rồi lại giảng lại bài cho cô (đúng là có hoạn nạn mới biết ai là bạn chân tình của mình)  Cô thì không chịu đi khám cũng không cho chị Trâm Anh gọi bác sĩ đến; nội rất lo vì mấy bữa nay cô không ra khỏi phòng rồi vốn dĩ cô là người rất hiếu động mà giờ lại chịu ngồi một chỗ như vậy.

Cốc cốc

Có tiếng gõ cửa phòng cô.

Nội vào đi, cửa không khóa! _ cô nói.

Cánh cửa mở ra nhưng không phải là nội mà là chị Trâm Anh.

-Chị, sao chị đến sớm vậy? _ cô đặt quyển báo trên tay xuống.

Chị ngồi xuống cạnh cô nói:

-Chị đi ngang qua đây tiện ghé qua xem em thế nào rồi.

-Vẫn vậy thôi chị ạ. _ cô xụ mặt xuống.

-Em có tập đi không vậy?

-Em cố hết sức rồi.

-Thực chất em đâu cần phải cố. _ câu nói của chị khiến cô giật nảy người.

-Ý chị là sao? _ cô vờ không hiểu.

-Em hiểu ý chị mà, đúng không? _ chị đưa ánh mắt dò xét nhìn cô nhưng đã biết trước được câu trả lời nên chị hỏi để thay cho lời khẳng định đấy thôi.

Cô ngượng đến chín mặt *Không lẽ chị…*

Thấy cô lúng túng chị đành thả cửa, lái chèo đi chỗ khác.

-Chị đã bảo em là để bác sĩ khám cho mà cứ bướng. Mình đã dùng hết biện pháp đâu mà nói cố hết sức.

*Phù…*_ cô thở phào. *Vậy mà mình tưởng*

-Không, chị đừng gọi bác sĩ nha! _ cô xua tay.

Chị Trâm Anh thở dài, chịu thua cô:

-Tùy em! Thôi chị có việc bận phải đi rồi, trưa chị lại ghé.

-Vâng. _ cô đáp nhẹ.

Chị Trâm Anh xuống nhà chào nội nhưng không thấy nội nên chị đi luôn (nội đang đi thăm “người tình bé nhỏ” của nội rồi mà sao thấy được. Khekhe)



Tối hôm ấy

-Bé Na ơi! _ nội mở cửa gọi cô.

-Dạ

-Con đi với nội không?

-Đi đâu hả nội?

-Qua nhà bà Ba ăn chè, nay bả nấu chè rồi gọi hai ông cháu mình qua ăn.

-Thôi con không đi đâu, nội đi đi.

-Con cứ ngồi trong phòng cả ngày vậy sao chịu nổi, đi cho khuây khỏa hít thở khí trời mới mau khỏi bệnh chứ con!

-Con không thích. _ cô nhìn ra pgiá cửa sổ, nói.

Hiểu ý nên nội không ép nữa.

¬-Vậy nội cũng không đi nữa. _ nội buồn bã định xuống nhà.

-Sao vậy nội? _ cô gọi với.

-Haiz… để con ở nhà một mình, con gái con đứa, lại còn đang bệnh nội không yên tâm.

-Chậc… nội không phải lo cho con đâu con lớn rồi chứ bé bỏng gì nữa đâu, hơn nữa lát có chị Trâm Anh ghé qua chơi với con mà nội (nổ); nội cứ yên tâm đi ăn món chè ngọt ngào đang nghi ngút khói ở nhà ngoại đi! _ cô nói rồi nháy mắt tinh nghịch.

-Con nhỏ này. _ nội gườm yêu.

-Thôi nội đi đi kẻo ngoại monggggg. _ cô cố tình kéo dài ra.

-Con không sao thật chứ?

-Thật, nội yên tâm! _ cô vừa nói vừa hất hất tay về phía nội.

-Ừ… vậy con ở nhà cẩn thận, nội đi nghen.

-Vâng, nhớ để phần con nha nội! hihi.

-Ờ

Nội đóng cửa phòng lại, trong phòng một mình cô lại ngẩn người nhìn ra phía cửa sổ ngắm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời xa xôi và tự kỉ.

Được một lúc thì điện thoại cô rung lên

Có tin nhắn

Cô cầm điện thoại lên mở tin, đọc xong dòng tin nhắn tim cô lại như bị ai bóp chặt nhói lên.

“Em đã quên lời anh dặn rồi sao?

Mạnh mẽ … là em gái của anh”

Là số của anh Tuấn, đã bao lần cô gọi lẫn nhắn tin đều không bao giờ trả lời, nhưng tại sao giờ lại có tin của anh gửi đến.

Những ngón tay run rẩy vội vã, cố gắng bấm số gọi lại nhưng … “ò í e… thuê bao…” kết quả nhận lại là giọng nói “thỏ thẻ” của chị tổng đài chứ không phải của anh trai.

-Anh thật tàn nhẫn anh biết không? _ cô rít qua kẽ răng, mắt nổi lên những tia đỏ au. –Hực… em ghét anh. _ cô nghẹn ngào, nhưng nước mắt thì không. Cô đánh vào mặt con gấu của anh tặng vào sinh nhật của cô trước hôm anh đi vài ngày.

Sau khi cô khóc tầm tã lúc anh đi, kể từ đó đến nay cô không hề rơi thêm một giọt lệ nào cho chuyện gì, cho ai.

-Anh đang ở đâu?… Em nhớ anh. _ cô thốt lên, ôm lấy con gấu vùi mặt vào bộ lông nó rồi thiếp đi từ lúc nào cũng không hay.

Sáng hôm sau cô dậy, làm về sinh cá nhân chuẩn bị cặp sách đến trường từ sớm. Lúc ấy nội đang khò khò nên cô để lại lời chào trên tờ giấy ghi chú rồi dong xe đạp đi.

Cô đi sớm cũng chỉ muốn đi dạo lâu hơn dưới hàng cây trên vỉa hè từ nhà đến trường rợp bóng mát rượi. Vừa dạo vừa nghe những bản hòa tấu piano êm dịu, tiếng piano từng bước đi vào tâm hồn giúp thanh lọc mọi ưu tư đưa ta về chốn bình yên.

Cuối cùng cũng đến trường, bước vào lớp hầu như đứa nào cũng bu quanh cô, từ lúc nghe tin cô bệnh ngày nào bọn nó cũng đến chơi làm loạn mê cung của nội vậy mà giờ gặp vẫn như đã xa cách lâu năm vậy cứ nhặng cả lên.

-CHÚNG MÀY CÓ IM KHÔNG THÌ BẢOOOOOOOO? _ Kì Lâm quát như sấm làm đứa nào cũng sợ bà la sát mà tránh ra hai bên để nó đi vào giữa.

-Mày đi học được rồi hả? Mà mày đỡ chưa? Ờ mà đỡ rồi mày mới đi học chứ nhỉ! Hihi… _ lại gần cô lập tức nó đổi sắc mặt, nắm tay cô nói không ngớt, làm cô nhức cả tai. Bọn nó thì đứng nhìn lắc đầu ngán ngẩm rồi tản ra ai về chỗ nấy.

Cô không chịu nổi cái mồm lia tia của nó nữa, đưa hai tay hình chữ X ra trước miệng Kì Lâm.

-Xịt tóp ngay. Mày cho tao xin phút bình yên cái, có gì lát tao với mày tâm sự tiếp, OK?

Kì Lâm phụng phịu nhưng cũng thôi không tia miệng nữa.

Cô ngồi ngả người dựa đầu vào tường phía sau, mở to volume tiếp tục nghe nhạc.

Đang du dương tâm hồn theo từng nốt nhạc thì một bên phone bị giật ra, cô giật mình, lẫn tức giận *tên khốn nào giám chọc tức chị vậy, ngươi tới số rồi…* cô mở mắt thì một khuôn mặt đập vào mắt cô, chỉ cách mặt mình khoảng 5cm và đang dần tiến sát lạ. Nhưng nhờ phản xạ nhanh cô giật lùi mạnh về phía Kì Lâm.

-Cậu điên ah, định hù ma tôi sao?

 

Đọc tiếp Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11.1
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11

Bạn đang xem

Truyện Hay Nhất Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 11

Bạn có thể ấn Thích hoặc Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook để bạn bè của bạn có thể xem và cùng bình luận.
Truyện Hay Nhất Khác
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 1
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 2
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 3
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 4
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 5
Xem thêm >>
Khi tải File bị lỗi hoặc báo Không Thể Lưu File Quá Dài thì hãy dùng Uc Browser Bản Mới Nhất đảm bảo sẽ tải về thành công
Liên kết: KPAH 150 | Avatar 241 | Mobi Army 230 | IWIN 290 | Ngọc Rồng Online | iOnline 300 | Bá Khí Giang Hồ | SkyGarden 140 | Đại Tướng | Tây Du Ký Online | Phong Vân Truyền Kỳ | Ngũ Long Tranh Bá | Ngũ Đế 150 | Avatar Siêu Câu Cá | Avatar Auto Anh Việt | Avatar Auto Farm
Chia sẻ:
Search google: