Duck hunt
Nếu như anh đến… | Truyện Ngắn | Me Ola

Nếu như anh đến… | Truyện Ngắn | Me Ola

MeOLa.Yn.Lt
Thế Giới Me Hài Ola
HomeMe OLa | Java | Android | Iphone/Ipad | Truyện | Me Hài Ola | SMS Kute | Hack Avatar
MeOLa Like ủng hộMeOLa.Yn.Lt
daikthuy.apphd.vn - Kho game ứng dụng miễn phí dành riêng cho HĐH Android
Bạn muốn tìm gì?

Nếu như anh đến…

- Thể loại: Truyện Ngắn
- Đăng lúc: 11:23 17/12/2013
- Lượt xem: 277

Nếu như anh đến…, Truyện Ngắn Nếu như anh đến…

Cậu ấy là “bạn cùng lớp” khi tôi huyên thuyên kể với mẹ những câu chuyện ở trường, là “bạn tớ quen” khi tôi bô lô ba la với đám bạn trong lớp, là “bạn ấy” khi tôi thủ thỉ tâm sự với đứa bạn thân…

Chút nắng nhạt cuối thu chẳng nhuộm vàng nổi đám bàng già phía sau khu giảng đường. Có khi chúng còn già hơn cả ngôi trường này cũng nên. Những mảng tường loang lổ chi chít bút tích của những tên nghịch ngợm. Bàn ghế hỏng xếp ngổn ngang khắp khu đất bỏ hoang. Những ngày chán học, tôi thường trốn ra đây viết lách vì ở đây được cái dễ khiến cho con người ta có “tâm trạng”. Thế mà cũng sắp phải xa nơi này rồi đấy trong khi tôi còn chưa kịp tỏ tình với cậu ấy.
Cậu ấy là “bạn cùng lớp” khi tôi huyên thuyên kể với mẹ những câu chuyện ở trường, là “bạn tớ quen” khi tôi bô lô ba la với đám bạn trong lớp, là “bạn ấy” khi tôi thủ thỉ tâm sự với đứa bạn thân. Đôi khi cậu ấy là “anh” trong những status vu vơ trên facebook. Cậu ấy còn là “Hải Anh”, “Linh”, là “Minh” trong những câu chuyện tôi từng viết.
-Sao mày không tán bạn ý đi?
-Mày điên à? Bạn ý sẽ ghét tao mất.
-Mày không thử sao biết được.
Đứa bạn phát ngán khi tôi suốt ngày một câu cậu ấy, hai câu cậu ấy. Nhưng tôi rất sợ cậu ấy sẽ cảm thấy ngại mỗi khi gặp tôi, lúng túng khó xử trước tình cảm mà tôi dành cho cậu ấy. Rồi cậu ấy sẽ chẳng còn thoải mái mỗi khi nói chuyện với tôi nữa. Đấy, đại loại là những nỗi sợ thường gặp khi con người ta vẫn còn yêu đương kiểu “gà bông”.
Cậu ấy hát rất hay. Cậu ấy thích hát những bài nhẹ nhàng về tình yêu. Thỉnh thoảng còn thu âm rồi up lên youtube nữa. Để rồi cả ngày hôm đó tôi sẽ chỉ để repeat bài đó trong máy nghe nhạc. Không biết cậu ấy đã hát tặng riêng cho ai bao giờ chưa nhỉ?
Tôi thích lục lọi facebook của cậu ấy cho dù đã để chế độ “theo dõi”. Có lần tôi dành cả tiếng đồng hồ chỉ đề tìm lại lời chúc mừng sinh nhật của cậu ấy từ cả mấy tháng trước. Nghe có vẻ ngốc xít nhưng thú vị lắm nhé. Vì trong lúc “tìm kiếm” bỗng dưng nhìn thấy mấy tấm ảnh chụp chung với thằng bạn thân từ đời xa lơ xa lắc nào đấy, vài dòng comment mùi mẫn, lãng xẹt hồi chia tay chia chân đứa bạn đi du học.
Tôi thích tin vào những thứ như là duyên số. Kiểu như vô tình được xếp vào cùng một nhóm thảo luận, bắt thăm trúng tên nhau trong trò chơi ghép đôi chẳng hạn. Rõ ràng là tôi và cậu ấy phải rất có duyên thì mới hay “thành cặp” như vậy được. Có lần đứa bạn bói bài cho tôi và cậu ấy, nó đã “phán” rằng cậu ấy có thích tôi. Có thật không vậy?
Tôi thích tíu tít kể với mẹ những câu chuyện về “cậu bạn cùng lớp” dễ mến. Lâu lâu không thấy tôi nhắc đến cậu ấy, mẹ lại thắc mắc không có gì thú vị ở lớp nữa à. Chú tôi thì toàn trêu tôi hôm nào dẫn bạn ấy đến để chú xem mặt mũi như thế nào mà cứ để cô cháu gái phải đơn phương như thế.
Ngày đầu tiên nhìn thấy cậu ấy trong lớp, tôi đã không thể rời mắt khỏi cậu ấy. Cậu ấy cười rất tự nhiên và thân thiện. Tôi thích giọng nói ấm áp của cậu ấy. Thích đôi mắt bé tí bị giấu tịt mỗi khi cậu ấy cười. Thích kiểu nói chuyện “nhà quê”. Thích nhìn cậu ấy chạy trên sân bóng. Lúc ấy nhìn cậu ấy thật là oách xà lách. Ôi, có điều gì ở cậu ấy mà tôi không thích không nhỉ?
-Dạo này bạn đổi sang xì-tai nữ tính hả?
-Hả? À, ừ. Tôi bối rối.
-Nhìn lạ.
-Thì cũng thử thay đổi chút xíu.
Kết thúc năm thứ nhất đại học, đấy là mẩu hội thoại dài nhất giữa tôi và cậu ấy. Thỉnh thoảng có đôi lần gặp nhau trên đường, cậu ấy chỉ cười cười chào tôi thôi. Cậu ấy thật lạnh lùng, phải không? Tôi luôn cảm thấy ghen tị với lớp trưởng vì nó luôn có cớ để có thể nói chuyện dễ dàng và thoải mái với tất cả mọi người, tất nhiên là trong đó có cả cậu ấy. Sinh nhật nó, cậu ấy còn tặng nó hẳn hai vỉ sữa cô gái Hà Lan. Ngộ nhỉ! Hẳn nào suốt ngày bị nó trêu là “hộp sữa”. Đấy, còn thân thiết gọi nhau bằng biệt danh nữa cơ mà. Ôi, thật là gato quá!
Học kỳ đầu tiên đã trôi qua như thế và tôi vẫn chưa nói chuyện được nhiều với cậu ấy.
Năm thứ hai đại học, tôi bạo gan đăng ký cặp đôi với cậu ấy trong cuộc thi Perfect Couple của lớp. Tôi vẽ ra viễn cảnh chúng tôi sẽ cùng nhau tập văn nghệ rồi sẽ nói chuyện nhiều hơn rồi sẽ trở nên thân thiết hơn rồi thì… Mai là ngày thi rồi mà vẫn chưa thấy cậu ấy liên lạc với tôi để bàn bạc về tiết mục dự thi cũng như trang phục. Tôi ca thán với bọn bạn rằng cậu ấy thật là nhạt nhẽo. Trong lúc tôi đang mải nói xấu cậu ấy thì cậu ấy gọi điện cho tôi. Tôi bỗng chốc trở nên hào hứng một cái thái quá nào là sẽ mặc áo sơ mi, quần kaki, kính nobita, balo kiểu học sinh kute. Cậu ấy sẽ đánh ghita còn tôi sẽ hát một bài nào đấy mà cậu ấy đệm được.
Chúng tôi chẳng chuẩn bị gì nhiều cho cuộc thi. Cộng thêm việc bị xấu hổ nên tôi cứ bị ngơ ngác trên “sân khấu” đi bên cạnh cậu ấy cực tự tin. Cậu ấy còn lôi tôi ra bàn bạc chiến thuật chào hỏi để gây ấn tượng với ban giám khảo, rồi cả tư thế chụp ảnh cho đẹp. Ôi trời ơi, tôi cứ như là một con bé cực kỳ cực kỳ ngốc nghếch trong mắt cậu ấy vậy. Mất hết cả hình tượng.
Cậu ấy toát hết cả mồ hôi khi hỏi đến bài nào tôi cũng lắc đầu không biết hát. Cuối cùng bài hát mà theo cậu ấy là “phổ biến nhất quả đất”: Để dành đã được lựa chọn. Tôi được châm chước liếc lời bài hát từ điện thoại vì không thuộc lời. Tôi còn phải dặn cậu ấy nhớ nhắc tôi khi nào bắt đầu vào vì tôi không tài nào cảm nhận được.
Nếu như anh đến…

Bạn đang đọc truyện tại http://MeOla.Yn.Lt. Chúc bạn online vui vẻ!
Sau này, khi xem lại clip phần thi của hai đứa tôi để ý cậu ấy toàn nhìn về phía tôi làm tôi sướng miên man. Bài hát nhẹ nhàng đánh trúng tậm trạng của “giám khảo” nên chúng tôi tiến thẳng vào phần thi “Tâm đầu ý hợp”. Tôi vội vàng trao đổi với cậu ấy vài thông tin về sở thích, thói quen để có gì còn biết đường trả lời. Lúc ấy tôi mới biết cậu ấy thích Sungha Jung, còn Sungha Jung là ai đến tối về google tôi mới biết.
Câu hỏi thứ nhất của tôi: Địa điểm muốn đến nhất ở Hà Nội? Tôi nhớ có lần cậu ấy chụp ảnh ở làng gốm Bát Tràng nên trả lời luôn. Nhưng đáp án của cậu ấy lại là Hồ Gươm. Hồ Gươm có gì hay?
Câu hỏi thứ hai: Thứ quan trọng nhất với bản thân? “Em trai” tôi trả lời nhưng đáp án lại  là chiếc laptop. Là sao? Và mãi sau này tôi mới được đứa bạn đính chính rằng cậu bé mà tôi vẫn nghĩ là “em trai” của cậu ấy thực ra là cháu của bạn ấy. Cuộc đời tôi hình như là một chuỗi những chuyện xấu hổ thì phải.
Đếm lượt của cậu ấy. Cậu ấy dễ dàng vượt qua với hai câu hỏi về gia đình và “tình trạng hôn nhân” của tôi. Tôi và cậu ấy trở thành Perfect Couple của ngày hôm đấy. Còn chụp ảnh với cả áo đôi nữa. Nhưng đen đủi là tôi đã làm mất chiếc áo quý giá đó khi chưa một lần được mặc đi học.
Tối hôm đấy, cậu ấy còn để cả avatar đôi với tôi nữa. Nhưng cũng chỉ có vậy thôi. Chẳng có chuyện gì xảy ra giữa tôi và cậu ấy cả ngoài việc tôi bắt đầu lấy ngày sinh của cậu ấy làm password trên điện thoại. Năm thứ hai đại học qua đi và hình như tôi lại bỏ lỡ mất cơ hội của mình thì phải.
Đầu năm thứ ba đại học, lớp tôi tổ chức đi Hạ Long chơi. Những chuyến đi chơi xa luôn làm cho con người thấy rạo rực vào háo hứng vô cùng. Biết đâu tôi sẽ cùng cậu ấy đi dạo trên biển rồi cả ngắm bình minh, rồi ngồi chơi bài cả đêm nữa. Nhưng sự thật là.

-Tớ đi ngủ đây. Các bạn cứ chơi đi nhé!

Cái gì cơ? Mới có 9 giờ mà cậu ấy đã kêu buồn ngủ á? Cậu ấy thật là dị quá đi! Tôi mặc kệ lôi kéo đồng bọn xông vào phòng cậu ấy tụ tập kể chuyện ma. Thế là cậu ấy không thể không tham gia. Sau tiếng hú hét đuổi ruổi vì bị dọa ma chả hiểu sao tôi bị nấc liên tục, uống bao nhiêu nước mà không hết. Sao ông trời cứ để tôi toàn cảm thấy xấu hổ trước mặt cậu ấy thế?
Buổi trưa hôm sau chúng tôi ăn ở một nhà hàng gần đó.
-Tớ cần một bạn nam đi mua đồ uống với tớ. Tôi nói.
-Tớ đi với cậu. Cậu ấy đứng lên ngay lập tức, hình như thế.
Tôi đi trước. Cậu ấy đi sau tôi. Im lặng mất một lúc.
-Sao cậu hay đội mũ vậy? Tôi bắt chuyện trước.
-Tại tóc tớ bị xù ý mà.
-Tóc có xíu vậy mà cũng xù được á?
-Ừ. …. Chỗ này nhìn giống đoạn gần nhà tớ cực nhé!
-Thật á?
-Ừ. Giống lắm ý. Cậu có hay về nhà không?
-Cũng thỉnh thoảng. Còn cậu thì sao?
-Nhà tớ xa nên cũng ít về lắm. Tớ cũng có họ hàng ở Quảng Ninh đấy.
-Thật á? Tôi lặp lại hai từ này một cái ngu ngốc.
-Ở Bã Chẽ ý, chắc cậu cũng chưa ra đấy bao giờ đúng không?
-Ừ. Tớ đã được đi hết Quảng Ninh đâu.
Giữa những rì rào sóng nước và ngai ngái của gió biển, lần đầu tiên tôi nói chuyện “riêng” với cậu ấy. Giá như nó chẳng bao giờ kết thúc thì tốt biết bao.
Kết thúc 2 ngày đi chơi rốt cuộc thì tôi vẫn chẳng có bức ảnh nào chụp chung với cậu ấy cả. Có đôi lần khi bất chợt quay lại tôi thấy cậu ấy đang chụp ảnh tôi. Hình như tôi lại bỏ lỡ điều gì đó thì phải.
Suốt cả năm thứ ba đại học, tôi vẫn thích cậu ấy, vẫn giữ thói quen vào facebook của cậu ấy mỗi ngày. Và thỉnh thoảng lấy cớ báo nghỉ học để nhắn tin cho cậu ấy. Hôm nào đài báo lạnh lại giả vờ gửi tin nhắn cho cả list nhưng thực ra là chỉ nhắn cho riêng cậu ấy mà thôi. Những tin nhắn trả lời của cậu ấy được tôi đọc đi đọc lại đến thuộc lòng mà vẫn cứ thích đọc. Có ngốc quá không khi tôi cứ thích đơn phương cậu ấy lâu như vậy?
Đôi khi tôi có cảm giác rằng hình như cậu ấy cũng thích tôi. Nhưng cũng sợ ăn dưa bở lắm. Nếu cũng thích tôi thì tại sao cậu ấy không nói ra? Sao cậu ấy luôn giữ vẻ khách sáo mỗi khi nói chuyện với tôi? Có lẽ cậu ấy chỉ hơi hơi thích tôi thôi. Nếu tình cảm của cậu ấy đủ lớn thì cậu ấy sẽ nói ra. Tôi cứ tin vậy nên tôi đợi, đợi một ngày tiếng yêu thương được cất lời.
Lắm khi tôi ngồi tưởng tượng nếu tôi và cậu ấy trở thành một cặp thì sẽ như thế nào. Cậu ấy thích nấu ăn nên có lẽ tôi và cậu ấy vào một ngày cuối tuần đẹp trời sẽ cùng làm món miến trộn ngon tuyệt cú mèo. Hoặc tôi sẽ đi cổ vũ khi cậu ấy đi đá bóng ở câu lạc bộ. Trời lạnh một chút tôi sẽ đan khăn quàng len cho cậu ấy. Rồi sẽ cùng đi mua đồ đôi nữa. À, cả cùng học bài nữa. Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cậu ấy như cậu ấy thích tôi từ bao giờ, thích điều gì ở tôi nhất. Rồi cả… Đúng là vèo một cái, “suy nghĩ” đã bay vút lên tận những vì sao còn “tâm hồn” thì đang mải mê nhảy nhót giữa những đám mây lười biếng nào đó.
Cậu ấy là một Bảo Bình chính hiệu: khó hiểu, khó hiểu nhất quả đất! Theo 12 cung hoàng đạo thì Thần Nông chẳng hợp một tí tị tì ti gì với Bảo Bình cả. Bảo Bình thích theo đuổi sự tự do, phóng khoáng, thích những điều thú vị, mới lạ. Còn Thần Nông thì luôn muốn sở hữu trái tim người mình yêu. Bảo Bình có thể sẵn sàng vì bạn bè mà quên người yêu. Vì thế, yêu một chàng trai cung Bảo Bình sẽ chỉ đem lại những nỗi buồn cho một cô gái Thần Nông như tôi mà thôi.
Trong chương trình văn nghệ của lớp tôi đã hát bài “Nếu như anh đến”. Bài hát đó là dành cho cậu ấy. Tôi đã bị thất vọng, bỏ về ngay khi chương trình vừa kết thúc. Cậu ấy không hề thích tôi. Những cơn mưa vô tình làm ướt đôi mắt cô gái vì với ai đó cô vẫn chỉ đơn giản là bạn cùng lớp.
“Nếu như ngày anh bước đến.

Vì anh đã yêu thương em.

Hãy nói với em chân tình.

Trái tim đừng làm em bối rối.

Biết đâu khi ngày mai thức dậy

Yêu thương kia mong manh tựa như gió bay qua.”
Ai đã nói thành phố này nhỏ bé thế? Nhỏ bé mà sao vẫn có những bàn tay chẳng thể nào tìm thấy nhau, sao vẫn có những đôi môi ngập ngừng mãi chẳng nên lời yêu, sao vẫn có đôi mắt ai buồn giấu vội dưới những cơn mưa lạnh buốt. Những cơn gió lạnh đầu mùa chẳng đủ để những chiếc khăn quàng len to sụ được lôi ra khỏi đáy tủ quần áo. Chút hững hờ, vô tâm của ai đó có khi còn lạnh hơn gấp nhiều lần.
Nếu như anh đến…

Bạn đang đọc truyện tại http://MeOla.Yn.Lt. Chúc bạn online vui vẻ!
Khi tất cả mọi thứ cứ quay mòng mòng quanh ba chữ “năm học cuối” tôi lại ước giá như mình vẫn còn là một con bé năm hai đại học. Ngờ nghệch cũng được, mơ mộng cũng được, hoang đường cũng chẳng sao. Giờ thi tôi đang tưởng tưởng ra trước mắt viễn cảnh sẽ không giờ được gặp cậu ấy nữa. Những suy nghĩ đó khiến tôi muốn khóc. Trong đêm prom cậu ấy đã hát rất hay. Một bài hát dành tặng ai đó tôi không biết. Chỉ biết rẳng tối hôm đó có một cô gái đã để repeat bài hát đó cả đêm.
Có lần cậu ấy đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Trong giấc mơ, cậu ấy nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi và khẽ thì thầm những lời yêu thương ngọt ngào. Tôi tiếc giấc mơ nên chẳng muốn tỉnh dậy. Mong sao có thể lại được mơ giấc mơ đó, một lần nữa. Có khi nào những điều tuyệt vời nhất chỉ có trong những giấc mơ không? Có khi nào giấc mơ sẽ mãi chỉ là giấc mơ?
Đúng là chỉ có ngốc mới đi thích cậu ấy lâu như vậy. Những ngày tháng đó, những ngày tháng tôi dành tình cảm cho một chàng trai không thích mình, có lẽ nên dừng lại đi thôi. Bốn năm có là quá nhiều cho một mối tình đơn phương?
Bức ảnh chụp chung đầu tiên, những buổi đi tập đá bóng, tin nhắn đầu tiên, lần duy nhất ngồi sau xe của cậu ấy, những chuyến du lịch cùng cả lớp, buổi tập thuyết trình. Cả những câu nói vu vơ, những dòng cảm xúc đứt gãy và những nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên. Tôi gom lại từng chút, từng chút một để cậu ấy có thể ở trong trái tim tôi lâu hơn một chút, một chút thôi.
Rồi cậu ấy sẽ yêu một ai đó khác, không phải là tôi. Rồi cậu ấy sẽ có lúc nhớ đến tôi, như là một cô bạn cùng lớp ngốc nghếch năm nào. Rồi tôi cũng sẽ thôi để cậu ấy xuất hiện trong những câu chuyện của mình. Rồi, biết đâu đấy, có thể mọi chuyện sẽ khác vì có ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao.

Bạn đang xem

Truyện Ngắn Nếu như anh đến…

Bạn có thể ấn Thích hoặc Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook để bạn bè của bạn có thể xem và cùng bình luận.
Truyện Ngắn Khác
Một tuần thử yêu
Mẹ bảo em xấu quá
Màu khác của Bình Yên
Món quà vô giá
30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời
Xem thêm >>
Khi tải File bị lỗi hoặc báo Không Thể Lưu File Quá Dài thì hãy dùng Uc Browser Bản Mới Nhất đảm bảo sẽ tải về thành công
Liên kết: KPAH 150 | Avatar 241 | Mobi Army 230 | IWIN 290 | Ngọc Rồng Online | iOnline 300 | Bá Khí Giang Hồ | SkyGarden 140 | Đại Tướng | Tây Du Ký Online | Phong Vân Truyền Kỳ | Ngũ Long Tranh Bá | Ngũ Đế 150 | Avatar Siêu Câu Cá | Avatar Auto Anh Việt | Avatar Auto Farm
Chia sẻ:
Search google: